Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ trong chính thực tiễn đời sống hôn nhân và gia đình truyền thống của người Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội phong kiến, nơi vai trò của người phụ nữ trong gia đình được quy định chặt chẽ. Phụ nữ Việt Nam thường lấy chồng sớm và bước vào một gia đình mới, nơi họ phải học cách làm dâu, làm quen với nếp nhà, các mối quan hệ và bổn phận mới. Trải qua quá trình đó, khi đã trở thành người đứng đầu một thế hệ trong gia đình, họ mới có con trai và đón con dâu về. Chính kinh nghiệm làm dâu, sự từng trải qua những áp lực, kỳ vọng và cả những khó khăn trong mối quan hệ với mẹ chồng cũ đã cho họ bài học quý báu. Họ hiểu được tâm tư, tình cảm, những bỡ ngỡ và cả những mong muốn được yêu thương, tôn trọng của người con dâu. Do đó, để tránh lặp lại những mâu thuẫn không đáng có hoặc để xây dựng một gia đình hòa thuận, hạnh phúc hơn, kinh nghiệm dân gian đã đúc kết thành lời răn dạy này, khuyên thế hệ mẹ chồng sau này hãy lấy kinh nghiệm làm dâu của mình để đối xử tốt hơn với nàng dâu của mình, tạo nên sự kế thừa và phát triển những giá trị tốt đẹp trong gia đình.