Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống thực tế của người nông dân Việt Nam xưa, những người luôn coi trọng lao động, tiết kiệm và sự no đủ. Trong xã hội phong kiến, việc sản xuất nông nghiệp là chủ yếu, cái ăn, cái mặc là mối quan tâm hàng đầu. Người ta làm lụng vất vả quanh năm để có "bát cơm chăm", đảm bảo cho gia đình không bị đói rét. "Tua rua" ở đây có thể hiểu là những thứ trang sức, quần áo lộng lẫy, hay những thú vui phù phiếm chỉ làm đẹp bên ngoài. Việc "bằng mặt" tức là chỉ chú trọng tô vẽ bên ngoài, phô trương bề ngoài. Khi còn trẻ, còn sức lao động, có thể còn kiếm được "cơm chăm", nhưng nếu chỉ biết "tua rua" mà không lo tích lũy, vun vén thì khi "đi nằm" (tức là lúc tuổi già, không còn sức lao động, hoặc gặp hoạn nạn) thì "cơm chăm đã cạn", tức là không còn gì để sống. Câu ca dao là lời nhắc nhở, đúc kết kinh nghiệm từ đời sống lao động, sinh hoạt, nhấn mạnh giá trị của sự cần cù, tiết kiệm và chuẩn bị cho tương lai.
Kết luận
Câu ca dao "Tua rua bằng mặt cất bát cơm chăm, Tua rua đi nằm, cơm chăm đã cạn" là một lời răn dạy mang giá trị nhân văn sâu sắc. Nó đề cao sự lao động cần cù, tiết kiệm và phê phán lối sống phù phiếm, thiếu thực tế, góp phần định hướng lối sống lành mạnh cho thế hệ. Giá trị tư tưởng và nghệ thuật của nó vẫn còn nguyên vẹn cho đến ngày nay.