Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh chế độ khoa cử, thi cử để tuyển chọn quan lại của Việt Nam thời phong kiến. "Quan phủ" thường là những quan có chức vụ cao, cai quản một phủ (tương đương tỉnh). "Quan Nghè" là cách gọi kính cẩn với những người đỗ cao trong các kỳ thi Đình, đặc biệt là các bậc Tiến sĩ, Thám hoa, Bảng nhãn, Trạng nguyên, thường được ví như "nghè" - một nơi trang trọng. "Quan Hoàng giáp" là một trong ba bậc cao nhất của Tiến sĩ (Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa, và sau này phân biệt rõ là Hoàng giáp). "Kinh nghĩa chỉ huy" ám chỉ người có tài năng về quân sự, chiến lược, có khả năng lãnh đạo, chỉ huy quân đội. Câu nói này thể hiện sự phân biệt rõ ràng về cấp bậc, quyền uy và năng lực chuyên môn của các chức quan trong bộ máy nhà nước, đồng thời cũng thể hiện sự quan sát tinh tế và đánh giá đúng mực của dân gian về vai trò của từng loại quan.