Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm canh tác nông nghiệp và sinh hoạt đời sống của người Việt xưa, đặc biệt là trong việc thu hoạch và bảo quản nông sản. Khi xưa, đời sống còn nhiều khó khăn, việc phân loại nông sản như lúa, ngô, các loại rau củ, quả là vô cùng quan trọng. Những sản phẩm xanh non, chưa đạt yêu cầu hoặc đã bị sâu bệnh, hư hỏng (tượng trưng cho màu xanh) sẽ bị loại bỏ, không thu hoạch hoặc không giữ lại, tránh lãng phí công sức và làm ảnh hưởng đến chất lượng chung. Ngược lại, những sản phẩm chín tới, đạt chất lượng tốt, màu sắc tươi ngon (tượng trưng cho màu đỏ) mới được thu hoạch, cho vào giỏ, gùi để mang về nhà, chế biến hoặc cất trữ. Từ thực tiễn đó, ông cha ta đã khái quát hóa thành lời răn dạy về sự phân biệt, lựa chọn trong mọi khía cạnh của cuộc sống.