Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu Vè này ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn và sự quan sát đời sống sinh hoạt, sản xuất nông nghiệp của người dân Việt Nam xưa. Các địa danh được nhắc đến như Xuân Viên, Hội Thống, Do Nha, Lộc Châu, Cẩm Mỹ, Kẻ Giăng, Kẻ Cừa, Trung Sơn, Yên Xứ đều là những địa danh có thật và mang những đặc trưng gắn liền với đời sống nông nghiệp, thủ công nghiệp hoặc các hiện tượng tự nhiên đặc thù của vùng. "Lắm ló Xuân Viên" có thể ám chỉ vùng đất này có nhiều ngựa hoặc có giống ngựa tốt, quen với việc chăn nuôi. "Lắm tiền Hội Thống" nói lên sự giàu có, trù phú của vùng đất này. "Lắm nống Do Nha" có thể chỉ vùng đất này có giống lúa/mùa vụ bội thu (nống lúa). "Lắm cà Lộc Châu" chỉ vùng Lộc Châu nổi tiếng với cây cà. "Lắm dâu Cẩm Mỹ" có thể là vùng trồng dâu nuôi tằm phát triển. "Lắm bị Kẻ Giăng" ngụ ý về việc người dân Kẻ Giăng hay dùng hay làm bị để chứa đựng, vận chuyển. "Lắm măng Kẻ Cừa" chỉ vùng có nhiều măng tre. "Lắm bừa Trung Sơn" ám chỉ hoạt động nông nghiệp gắn với cái bừa, có thể là vùng có nhiều ruộng đất cần cày bừa. "Lắm cơn Yên Xứ" là lời cảnh báo về một vùng đất hay có thiên tai như bão, lốc. Câu Vè được hình thành qua quá trình truyền miệng, tích lũy kinh nghiệm và trở thành một dạng ghi nhớ đặc điểm địa lý, kinh tế - xã hội của từng vùng.