Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn vè này có nguồn gốc sâu xa từ loại hình "vè" và "bài chòi" - một hình thức sinh hoạt văn hóa, giải trí dân gian phổ biến ở miền Trung Việt Nam, đặc biệt là các tỉnh duyên hải. "Bài chòi" không chỉ là trò chơi may rủi mà còn là một phương tiện truyền tải văn hóa, giáo dục, và giải trí thông qua các câu vè, bài hát. Mỗi nhân vật được nhắc đến trong đoạn vè thường gắn liền với một đặc điểm nổi bật, một kiểu người hay một hoàn cảnh cụ thể trong đời sống sinh hoạt của làng quê xưa. Tên gọi của họ như "Ông Ầm" (người hay khoe khoang, ồn ào), "Tứ Cẳng" (người vụng về, hay vấp ngã), "Nhì Nghèo" (người nghèo khó), "Ba Gà" (người hay soi mói, tọc mạch), "Ngũ Trợt" (người hay mắc sai lầm, trượt dốc)... phản ánh kinh nghiệm quan sát, đánh giá con người và cuộc sống của người dân lao động. Sự hình thành của những câu vè này gắn liền với các buổi hát bài chòi, nơi các "câu thơ" được "ra bài", người chơi và người xem cùng nhau đoán tên nhân vật hoặc sự vật được mô tả. Nó cũng có thể bắt nguồn từ các hoạt động sinh hoạt cộng đồng khác như hát lý, hát ru, hay các bài vè trong lao động sản xuất, giúp ghi nhớ, mô tả và truyền đạt kinh nghiệm dân gian một cách sinh động, dễ nhớ, dễ thuộc.