Đang lọc theo thẻ: duyên nợ

Cầm vàng mà lội qua sông

Vàng rơi không tiếc tiếc công đợi chờ

Chờ em chờ mận chờ mơ

Chờ hết mùa mận chờ qua mùa đào

Chờ em cho tuổi anh cao

Cho duyên anh nhạt, má đào em phai

Chờ em anh chẳng lấy ai

Khăng khăng chí quyết một hai đợi chờ!

Đoạn ca dao 'Cầm vàng mà lội qua sông...' là lời tự sự của một chàng trai đang trong cảnh chờ đợi người yêu. Bài ca thể hiện sâu sắc tình cảm thủy chung son sắt...

Nghĩ xa xôi lại nghĩ gần

Làm thân con nhện mấy lần vương tơ

Chắc về đâu trong đục mà chờ

Hoa thơm mất tuyết, biết nương nhờ về đâu

Số em giàu, lấy khó cũng giàu

Số em nghèo, chín đụn mười trâu cũng nghèo

Phải duyên phải kiếp thì theo

Thân em có quản khó nghèo làm chi!

Chữ nhân duyên thiên tải nhất thì

Giàu ăn, khó chịu, lo gì mà lo

Đoạn ca dao này thể hiện sâu sắc triết lý sống của người Việt xưa về số phận, duyên phận và thái độ ứng xử trước những biến cố của cuộc đời. Nó là tiếng lòng củ...

Trăm năm đôi chữ tình duyên

Lấy lời vàng đá mà nguyền non sâu

Ngày thăm thẳm nhớ non sâu

Đêm khuya vò võ dạ sầu đăm đăm

Tiếc về đôi chữ tình thâm

Cho nên bối rối ruột tằm chẳng khuây

Tình thâm kẻ đấy người đây

Đã xe chỉ thắm còn lay cành sầu

Biết nhau xin nhớ lời nhau

Chơi hoa phải giữ lấy màu cho hoa.

Đoạn ca dao trên là lời tự sự của người con gái về mối tình sâu nặng nhưng gặp nhiều trắc trở. Lời ca thể hiện tâm trạng day dứt, tiếc nuối và khát vọng về một...

Trăm năm hội ngộ tình cờ

Đàn cầm anh gảy câu thơ anh đề

Muốn cho thuận nẻo đi về

Anh sang làm rể em về làm dâu

Số giàu lấy khó cũng giàu

Số nghèo chín đụn mười trâu cũng nghèo

Phải duyên phải kiếp thì theo

Khuyên em chớ nghĩ giàu nghèo làm chi

Em ơi chữ vị là gì

Chữ dục là muốn, chữ tùy là theo.

Đoạn ca dao này là lời của một chàng trai gửi gắm tâm tư, tình cảm với cô gái mình thương. Lời ca thể hiện khát vọng gắn bó, mong muốn xây dựng hạnh phúc gia đì...

Cầm tay lại nắm lấy tay

Ai bóc nên trắng, ai day nên tròn

Tay em vừa trắng vừa tròn

Anh cầm mát lạnh như hòn đá xanh

Tay em nắm lấy tay anh

Dù ai nói quẩn nói quanh mặc lòng

Tay ấy đáng vợ đáng chồng

Duyên trời đã định tơ hồng đã xe

Bài ca dao "Cầm tay lại nắm lấy tay" là một lời tỏ tình mộc mạc, chân thành trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam. Lời ca dao thể hiện khát vọng tình yêu đôi...

Yêu nhau nên phải ra đi

Đi sao tìm thấy cố tri mới đành

Tìm anh tất cả thị thành

Tưởng rằng anh ở Hàng Mành không xa

Chữ tình ta lại gặp ta

Hàng Mành chẳng thấy tìm ra Hàng Hòm

Phố thời bán những mâm son

Duyên kia sao chẳng vuông tròn cùng nhau.

Bài ca dao là lời than thở của người con gái về tình yêu dang dở. Qua những địa danh quen thuộc, bài ca thể hiện nỗi nhớ mong và sự trắc trở trong tình duyên.

Anh tiếc cho ai nuôi dạy mong chờ

Một hai ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn

Cái vành khăn em vấn đã tròn

Câu cười tiếng nói đã giòn em lại ngoan

Sợi tơ hồng đã buộc với nhân duyên

Sao em không chịu khó vác cái giang san cho chồng

Nỡ dang tay em dứt tơ hồng

Đứng đầu núi nọ mà trông bên non này

Ánh phong lưu son phấn đọa đày

Thay đen đổi trắng ai rày yêu thương

Dẫu may ra tán tía tàn vàng

Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu

Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu

Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời

Chị em ơi, thế cũng kiếp người!

Đoạn ca dao trên là lời than thở, trách móc của người mẹ hoặc người lớn tuổi trước sự phụ bạc, thay lòng đổi dạ của người con gái. Tác phẩm phản ánh một góc nhì...

Thiên duyên kỳ ngộ gặp chàng

Khác nào như thể phượng hoàng gặp nhau

Tiện đây ăn một miếng trầu

Hỏi thăm quê quán ở đâu chăng là?

Xin anh quá bước lại nhà

Trước là trò chuyện sau là nghỉ chân

Đoạn ca dao trên miêu tả cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ giữa một cô gái và một chàng trai. Lời mời gọi ân cần thể hiện nét đẹp trong giao tiếp và lòng hiếu khách của...

Còn duyên đóng cửa kén chồng

Hết duyên mở cửa gọi ông ăn mày

Tôi van ông rẽ vào đây

Giường cao chiếu sạch gối mây ông nằm

Duyên tôi xưa đáng một trăm

Bây giờ ế ẩm xin ông năm hào.

Bài ca dao 'Còn duyên đóng cửa kén chồng...' là lời than thở của người phụ nữ lỡ thì, thể hiện bi kịch tình duyên trong xã hội xưa. Lời ca dao chân thật, mộc mạ...