Đang lọc theo thẻ: nho giáo

Hoài mồm ăn quả quýt khô

Hoài thân mà lấy nhà nho lúc tàn

Nhà nho chữ nghĩa dở dang

Xui nguyên giục bị, làm đơn kiếm tiền

Nhà nho cái chữ đã hèn

Cái sức lại yếu, đua chen bằng gì?

Nhà nho tính khí kiêu kì

Phân tranh miếng thịt, suy bì miếng xôi

Chồng nho khổ lắm ai ơi

Biết không ra biết, ngu thời chẳng ngu!

Tác phẩm "Hoài mồm ăn quả quýt khô" là một bài ca dao mang đậm tính châm biếm, phê phán sâu sắc. Bài ca dao phản ánh hiện thực xã hội và con người Việt Nam xưa,...

Xưa kia con ở nội gia

Bây giờ con xuất giá tùng phu, xuất gia tùng phụ

Sách có chữ “Tam cang, ngũ thường”

Ngoài bìa có chữ phu phụ đạo đồng

Thương cha, nhớ mẹ, đạo thương chồng phải theo

Câu ca dao "Xưa kia con ở nội gia..." là một lời ca sâu lắng, thể hiện quan niệm về bổn phận và tình cảm của người phụ nữ trong xã hội xưa. Nó phản ánh một phần...

Chẳng thà em chịu đói, chịu rách học theo cách bà Mạnh, bà Khương

Chớ không như Võ hậu đời Đường

Làm cho bại hoại cang thường nhơ danh

Chẳng thà nghèo khó ở túp lều tranh

Chớ không đành bội nghĩa như cha con Võ công tham tài

Câu ca dao "Chẳng thà em chịu đói, chịu rách học theo cách bà Mạnh, bà Khương" là lời khẳng định về giá trị của sự học, coi trọng tri thức và phẩm hạnh hơn vật...

Bồng bống bông,

Màn Đổng Tử, gối Ôn Công,

Lớn lên em phải ra công học hành,

Làm trai gắng lấy chữ danh,

Thi thư nếp cũ, trâm anh dấu nhà.

Hỡi ha ha,

Chị nay chút phận đàn bà,

Tam tòng tứ đức, phận là nữ nhi.

Mong em khôn lớn kịp thì,

Năm xe lầu thuộc, sáu nghề tinh thông.

Bồng bống bông,

Anh tài ra sức vẫy vùng,

Nữ nhi lại cũng bạn cùng bút nghiên.

Cõi đời là cuộc đua chen,

Anh hùng cũng thể, thuyền quyên cũng là.

Tác phẩm ca dao "Bồng bống bông" là lời nhắn nhủ đầy tâm huyết của người đi trước dành cho thế hệ sau. Bài ca dao thể hiện khát vọng về một tương lai tươi sáng,...