Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà các mối quan hệ hôn nhân, tình duyên thường bị chi phối bởi nhiều yếu tố bên ngoài như môn đăng hộ đối, hoàn cảnh gia đình, và những ràng buộc về lễ giáo. "Đăng" ở đây có thể hiểu là cái giá đỡ, cái khung giữ cho những chiếc đăng (đèn lồng) được vững vàng, tượng trưng cho sự ổn định, nề nếp của gia đình. Việc "bỏ đăng" ám chỉ sự phá vỡ đi những quy chuẩn, trật tự truyền thống. "Áo trắng" có thể là người phụ nữ trẻ, còn "áo đen" là người đàn ông có địa vị hoặc hoàn cảnh không tương xứng, hoặc có thể là sự ám chỉ về một người chồng/người yêu nghèo khó, không môn đăng hộ đối. Tuy nhiên, việc người con gái lại "bỏ thằng áo đen" để theo một con đường khác, có thể là vì một người khác, hoặc một cuộc sống "áo trắng" hơn, tươi sáng hơn, đã cho thấy sự giằng xé nội tâm, sự lựa chọn đầy mâu thuẫn giữa tình cảm cá nhân và các quy ước xã hội, giữa cuộc sống hiện tại và những hứa hẹn tương lai. Nó phản ánh những góc khuất trong đời sống tình cảm, hôn nhân thời xưa, nơi mà quyền tự quyết của con người, đặc biệt là người phụ nữ, còn hạn chế.