Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh một thực tiễn xã hội phổ biến trong lịch sử Việt Nam, đặc biệt là trong thời kỳ phong kiến và trước Cách mạng tháng Tám, khi mà sự phân hóa giàu nghèo diễn ra gay gắt. "Của hoạnh tài" thường ám chỉ những tài sản có được từ con đường phi pháp, bất lương như tham ô, cướp bóc, hoặc do may mắn có được mà không cần lao động, ví dụ như trúng số độc đắc hoặc được thừa kế tài sản lớn mà không có khả năng quản lý. Trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp là chủ yếu, sự giàu có chân chính thường gắn liền với việc cày cấy, canh tác, chăn nuôi, buôn bán lương thiện. Ngược lại, những tài sản có được dễ dàng hoặc bất chính thường không mang lại sự bền vững, thậm chí còn dẫn đến tai họa cho người sở hữu. Kinh nghiệm dân gian đúc kết rằng, "của thiên" dễ tiêu tán, "của bất chính" mang lại tai họa. Câu ca dao này là sự đúc kết kinh nghiệm sống, là lời cảnh tỉnh của ông cha ta về cách làm giàu chân chính và giữ gìn đạo đức, nhân cách con người trước cám dỗ của vật chất.