Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh một khía cạnh quan trọng trong đời sống tinh thần và đạo đức của người Việt xưa, đặc biệt là trong thời kỳ phong kiến. "Thầy Tăng, thầy Lộ" là những nhân vật được cho là có đạo đức, sống thanh bần, có lẽ là những bậc tu hành hoặc quan lại thanh liêm thời bấy giờ, được nhân dân kính trọng. Ngược lại, "Vương Khải, Thạch Sùng" là những điển hình về sự giàu có nhưng xa hoa, trụy lạc, thường dùng tiền bạc để thể hiện quyền lực và lối sống vô đạo đức trong lịch sử Trung Quốc. Việc đưa hai hình tượng này vào câu ca dao cho thấy sự ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa và cách người Việt tiếp nhận, sàng lọc để thể hiện quan niệm đạo lý của mình. Hoàn cảnh xã hội xưa, với sự phân biệt giàu nghèo gay gắt, cùng với tệ quan liêu, tham nhũng, đã khiến những giá trị về sự liêm khiết, trong sạch trở nên quý báu hơn bao giờ hết. Câu ca dao là lời răn dạy, là tiếng nói của những người lao động bình dân trước những kẻ giàu sang bất minh, là sự khẳng định giá trị tinh thần, đạo đức trước vật chất phù phiếm.