Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ thực tiễn đời sống sông nước, nơi chiếc thuyền là phương tiện giao thông và sinh kế thiết yếu của người dân. Chiếc "thuyền thúng" gợi hình ảnh con thuyền nhỏ bé, mong manh, thường dùng để đi chợ gần, đánh bắt cá nhỏ hoặc đi lại trong phạm vi hẹp. "Đò ngang" là bến đò chở khách qua sông, một công việc đòi hỏi sự an toàn, sức chở lớn và vững vàng để đối phó với dòng nước. Việc "thuyền thúng mà chở đò ngang" là một sự sai lệch, không phù hợp với chức năng, tiềm ẩn nguy cơ tai nạn. "Thuyền ván" là những con thuyền lớn hơn, chắc chắn hơn, có thể chở nhiều người, nhiều hàng hóa và đi xa. Việc "thuyền ván nghênh ngang giữa dòng" cho thấy chúng đang lãng phí, không được sử dụng đúng mục đích, có thể là do không có người điều khiển, hoặc không có ai thuê mướn, hoặc bị bỏ xó. Bối cảnh xã hội xưa, với sự phân tầng giai cấp, sự cất nhắc người không tài, bỏ quên người có tài là điều không hiếm, dẫn đến sự bất mãn, than thân trách phận của những người lao động chân chính.