Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, nơi sự phân hóa giàu nghèo ngày càng gay gắt. Xã hội lúc bấy giờ trọng phú khinh bần là một lẽ thường tình. Người giàu có, dù ở đâu, làm gì cũng dễ dàng nhận được sự tôn trọng, nịnh nọt, thậm chí là sự giúp đỡ từ nhiều người. Ngược lại, người nghèo khó, dù có tài năng, đức độ đến đâu cũng dễ bị xa lánh, khinh miệt. Hoàn cảnh ra đời của câu ca dao này có thể gắn liền với những câu chuyện về sự sa sút của các gia đình quý tộc, quan lại hoặc những người từng có địa vị trong xã hội, khi họ gặp biến cố, mất hết tài sản thì bạn bè, người thân cũng quay lưng. Thực tế cuộc sống nông nghiệp, nơi mà vật chất là thước đo quan trọng, càng làm cho hiện tượng này trở nên phổ biến. Sự tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau trong cộng đồng thường dựa trên khả năng đóng góp, nên khi một người không còn khả năng đó, họ dễ bị cô lập. Do đó, câu ca dao này không chỉ là một lời than thở mà còn là sự chiêm nghiệm sâu sắc về đạo lý làm người trong một xã hội còn nhiều bất công.