Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt Nam, gắn liền với kinh nghiệm quan sát thiên nhiên của người nông dân xưa. Việc xem xét các dấu hiệu của trời đất để dự báo thời tiết là một kỹ năng sinh tồn thiết yếu. Hiện tượng 'trời kéo vảy tê' là cách ví von hình ảnh những đám mây đen, xám xịt, nhiều lớp, phủ kín bầu trời, trông tựa như vảy của loài tê giác. Loài tê giác tuy không phổ biến ở Việt Nam trong lịch sử gần, nhưng hình ảnh của chúng, với bộ da dày và lớp sừng, đã được người xưa liên tưởng đến sức mạnh và sự bao phủ. Việc 'kéo vảy tê' ám chỉ một bầu trời nặng trĩu, u ám, báo hiệu một cơn mưa rào, thậm chí là mưa bão sắp ập đến. Đối với người nông dân, mưa là một yếu tố hai mặt: cần thiết cho cây trồng nhưng cũng có thể phá hoại mùa màng nếu đến bất chợt, đặc biệt là khi họ đang còn ở ngoài đồng. 'Sắp gồng sắp gánh' là hình ảnh người nông dân vội vã thu gom nông sản, dụng cụ lao động để trở về nhà. 'Gồng' có thể là những bó lúa, bó rơm, hoặc các vật dụng khác cần sức mạnh để mang vác. 'Gánh' là hành động dùng vai để mang vác đồ vật trên đòn gánh. Sự vội vã này xuất phát từ nỗi lo sợ bị ướt át, hư hại tài sản, và quan trọng hơn là để bảo vệ sức khỏe, tránh bị cảm lạnh, ốm đau do dầm mưa. Câu ca dao này vì vậy không chỉ là lời dự báo thời tiết mà còn là tiếng lòng của người lao động, thể hiện sự khéo léo trong quan sát, sự ứng phó linh hoạt và cả sự nhọc nhằn, vất vả của họ.