Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà cuộc sống của người nông dân gắn liền với đồng áng và các loại cây trái, rau dại. Bắp chuối là một loại nguyên liệu dân dã, thường được dùng trong bữa ăn hàng ngày, đôi khi để làm nộm hoặc gói nem. Sầu đâu (còn gọi là cây xoan) là loại cây có quả và lá vị đắng chát, thường mọc hoang. Trong đời sống sinh hoạt, người xưa thường sử dụng những nguyên liệu có sẵn trong vườn nhà, trên đồng ruộng. Việc kết hợp bắp chuối với sầu đâu để gói ghém (ám chỉ việc chia sẻ, biếu tặng, hoặc chung sống) là một sự kết hợp không mang lại hương vị ngon lành, thậm chí còn làm tăng thêm vị khó chịu. Do đó, câu ca dao đã mượn hình ảnh thực tế này để nói lên tâm trạng chán chường, bất mãn với những mối quan hệ, hoàn cảnh sống không tốt đẹp, không mang lại sự sẻ chia hay niềm vui. Nó phản ánh kinh nghiệm dân gian về việc nhận thức và lựa chọn những điều tốt đẹp, tránh xa những thứ gây phiền muộn, đắng cay trong cuộc sống.