Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người Việt xưa về quy luật của cuộc đời và sức khỏe con người. Trong xã hội nông nghiệp truyền thống, tuổi thọ trung bình không cao, và bệnh tật, tai ương luôn rình rập. "Bảy mươi" là một mốc tuổi được xem là khá cao so với thời xưa, một giai đoạn mà con người thường bắt đầu suy yếu, bệnh tật dễ dàng ập đến. "Chưa lóa, chưa què" là những biểu hiện cụ thể của sự còn minh mẫn, còn khả năng lao động hoặc tự phục vụ bản thân, những điều quý giá mà người lớn tuổi luôn mong muốn giữ gìn. Tuy nhiên, người xưa hiểu rằng, ngay cả khi tạm thời chưa mắc các bệnh nan y hay suy giảm chức năng rõ rệt, thì cơ thể vẫn đang trải qua quá trình lão hóa. Những bệnh tật tiềm ẩn hoặc những tai nạn bất ngờ hoàn toàn có thể xảy ra. Vì vậy, thay vì "vội khoe thân lành", họ khuyên nhủ nhau phải luôn khiêm tốn, biết ơn từng ngày sức khỏe còn có, và chủ động phòng bệnh, giữ gìn sức khỏe một cách cẩn trọng.