Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi mà sự phân hóa giàu nghèo ngày càng gay gắt, đặc biệt là ở khu vực nông thôn. Nền kinh tế nông nghiệp lúa nước với tính chất tự cung tự cấp, phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên và sức lao động, khiến cho con người dễ rơi vào cảnh bần cùng nếu gặp rủi ro như mất mùa, bệnh tật, hoặc thiếu vốn sản xuất. Trong một xã hội mà của cải vật chất là thước đo giá trị con người, người nghèo thường bị khinh rẻ, bị xem thường, không có tiếng nói và vị thế. Họ bị đẩy ra rìa của xã hội, không được ai quan tâm, giúp đỡ. Ngược lại, người giàu có, dù có thể bản chất không tốt, vẫn được trọng vọng, được nhiều người tìm đến nịnh bợ, nhờ vả. "Xó chuồng heo" là một hình ảnh ẩn dụ cực kỳ đắt giá, gợi lên sự dơ bẩn, tồi tàn, lạc lõng, ám chỉ hoàn cảnh khốn cùng, bế tắc nhất của người nghèo. Việc "họ theo họ nhờ" là một lời mỉa mai chua chát cho cái đạo lý "tiền bạc giải quyết được tất cả" của xã hội xưa, nơi mà tình nghĩa, thân tộc có thể bị lu mờ trước sự cám dỗ của vật chất.