Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà cuộc sống của người dân phụ thuộc hoàn toàn vào nông nghiệp. Nền kinh tế tiểu nông mang tính tự cung tự cấp, nhưng cũng rất bấp bênh trước thiên tai, mất mùa. Khi cuộc sống khó khăn, người nông dân thường phải vay mượn từ địa chủ, nhà giàu hoặc bạn bè để trang trải cuộc sống, chi trả tô thuế. "Công nợ eo sèo" ám chỉ những khoản vay mượn chồng chất, khó có thể trả hết, tạo ra một vòng luẩn quẩn của nợ nần. Việc "nghèo mà thôi" là nguyên nhân gốc rễ, vì không có tư liệu sản xuất, không có vốn liếng, kỹ năng nghề nghiệp nên người nông dân khó lòng thoát khỏi cảnh túng thiếu. Câu ca dao này là tiếng lòng của những người lao động nghèo, phản ánh thực trạng xã hội phong kiến với sự phân hóa giàu nghèo sâu sắc, nơi người nghèo luôn phải oằn mình gánh chịu áp bức kinh tế.