Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà vai trò và giá trị của người phụ nữ chủ yếu được đánh giá qua khả năng sinh con và việc lập gia đình sớm. "Kém con" ám chỉ việc hiếm muộn, không có con nối dõi, điều này bị coi là một nỗi đau và sự tủi hổ lớn lao, ảnh hưởng đến địa vị của người phụ nữ trong gia đình và xã hội. "Muộn chồng" cũng là một gánh nặng tâm lý, bởi theo quan niệm xưa, con gái đến tuổi cập kê mà chưa có nơi nương tựa sẽ bị xem là "ế", là gánh nặng cho cha mẹ, đồng thời cũng là nỗi lo lắng về tương lai bản thân. Hoàn cảnh ra đời của câu ca dao gắn liền với nền văn minh lúa nước, nơi con cái vừa là niềm vui, vừa là sức lao động, là người kế thừa gia sản và hương hỏa tổ tiên. Do đó, áp lực sinh con, đẻ cái để có người nối dõi là rất lớn. Câu ca dao này có thể bắt nguồn từ những người phụ nữ thuộc tầng lớp dân dã, những người nông dân, những người chịu nhiều thiệt thòi, bất công trong cuộc sống hôn nhân và gia đình.