Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ cuộc sống lao động và sinh hoạt của người dân Việt Nam xưa, đặc biệt là ở những vùng sông nước hoặc đồng ruộng. Cá bống là loài cá quen thuộc, dễ bắt được, thường được các gia đình lao động nghèo chế biến thành món ăn. Tuy nhiên, cá bống có mùi tanh đặc trưng. Cỏ hôi, với mùi hương khó chịu, thường mọc dại ở các bờ ruộng, bờ mương. Việc kết hợp cá bống với cỏ hôi trong một món ăn là một sự kết hợp không tưởng tượng nổi về mặt ẩm thực, vừa gây lãng phí nguyên liệu (cá bống), vừa tạo ra món ăn dở tệ, không ăn được. Hình ảnh này được dân gian chắt lọc, ví von một cách tài tình để nói lên sự nuối tiếc về công lao nuôi dưỡng của cha mẹ. Nó phản ánh thực trạng xã hội xưa, khi mà nhiều người con do hoàn cảnh, do năng lực hạn chế hoặc do biến cố cuộc đời đã không thể thành đạt, làm rạng danh gia đình, khiến cha mẹ đau lòng, xót xa. Câu ca dao có lẽ ra đời trong bối cảnh kinh tế khó khăn, nhiều gia đình nghèo khó, việc nuôi con khôn lớn đã là một gánh nặng, nên khi con cái không nên vóc nên hình, đó là nỗi đau lớn.