Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở những vùng nông thôn nghèo khó. Khi nền kinh tế còn lạc hậu, người dân chủ yếu sống dựa vào nông nghiệp, mùa màng thất bát có thể dẫn đến đói kém triền miên. Họ phải đối mặt với cái đói, cái rét, bệnh tật mà không có sự trợ giúp của y tế hay các chính sách an sinh xã hội. Cuộc sống "cầm hơi" là hình ảnh ẩn dụ cho sự tồn tại mong manh, chỉ như "miếng bánh đúc vôi" - một thứ thức ăn rẻ tiền, tạm bợ, không đủ no đủ và dinh dưỡng. "Rét run lấy mảnh bao gai che mình" là hình ảnh chân thực về sự cùng quẫn, không có đủ quần áo ấm để mặc, phải dùng đến những vật liệu thô ráp, cũ kỹ nhất để giữ ấm. "Hôm nay còn sống đi khênh, ngày mai sợ đến lượt mình ai chôn" là lời tự sự về sự bất lực, lo sợ cái chết cận kề. Trong những xã hội mà dịch bệnh, đói nghèo hoành hành, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Việc "đi khênh" (cùng người khác khiêng quan tài) là một công việc nặng nhọc, thường do những người còn khỏe mạnh làm, đồng thời cũng là sự đối diện với cái chết. Câu này phản ánh tâm trạng chung của người dân lao động nghèo xưa, họ sống trong lo sợ và bất an thường trực, luôn ý thức được sự mong manh của kiếp người.