Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi nền nông nghiệp lúa nước chiếm vị trí chủ đạo. Người nông dân gắn bó mật thiết với đất đai, mùa vụ và các loại cây trồng. Trong đó, cây cam, cây quýt, cây khế là những loại cây ăn quả quen thuộc, mang lại giá trị kinh tế và dinh dưỡng. Hình ảnh "cam sen, quýt ngọt" thường gợi lên sự tươi ngon, giá trị cao. Việc "người chê" là một nghịch lý, cho thấy có thể có sự phân biệt đối xử, hoặc sự nhận thức sai lệch về giá trị thực. Câu "người ăn khế rụng, tôi ghê thay người" càng làm rõ ý nghĩa phê phán. Cây khế rụng quả là hiện tượng tự nhiên, có thể do chín rụng, hoặc do sâu bệnh, nhưng lại có người "ăn", ngụ ý chỉ những kẻ lợi dụng, trục lợi từ sự đổ vỡ, mất mát của người khác. "Tôi ghê thay người" thể hiện sự khinh bỉ, căm ghét trước hành động vô đạo đức đó. Câu "Quả quýt chín kia ai chả muốn chòi, chòi ra thì nể lòng người có cây" tiếp tục làm rõ: ai cũng muốn thứ tốt (quýt chín), nhưng để có được phải có sự đồng ý của người trồng (nể lòng người có cây). Điều này phản ánh đạo lý tôn trọng quyền sở hữu và sự vun trồng. Cuối cùng, "vườn kia khế rụng đã đầy" là hình ảnh tương phản, sự đổ nát, hoang phí, hoặc sự thừa thãi của những thứ không còn giá trị hoặc bị bỏ rơi, càng làm tăng thêm nỗi xót xa và sự bất bình.