Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi giai cấp địa chủ, cường hào lấn át, bóc lột sức lao động và tài sản của người nông dân nghèo. 'Cậu cai' là một chức danh chỉ người cai quản, nắm quyền hành trong làng xã hoặc trong các đồn điền, trang trại của địa chủ. Trong thời kỳ đó, người phụ nữ nông thôn thường phải gánh vác nhiều gánh nặng, vừa lao động sản xuất, vừa lo toan việc nhà, nuôi con, phụng dưỡng cha mẹ. Họ dễ dàng trở thành nạn nhân của sự áp bức, bóc lột từ những kẻ có chức có quyền. Chiếc 'áo' trong câu ca dao không chỉ là vật dụng cá nhân mà còn có thể tượng trưng cho tài sản, tư trang, thậm chí là cả tự do, nhân phẩm của người phụ nữ. Việc bị 'cậu cai buông áo' có thể hiểu là bị tịch thu tài sản, bị khống chế, hoặc bị ép buộc vào một mối quan hệ bất đắc dĩ. Lời van xin 'buông áo ra' là tiếng kêu cứu tuyệt vọng, mong thoát khỏi cảnh tù túng, áp bức để có thể tự do mưu sinh, nuôi sống bản thân và gia đình. Hoàn cảnh 'chợ trưa' càng tô đậm thêm sự gấp gáp, khẩn thiết, bởi nếu không kịp đi chợ thì rau sẽ héo, không bán được sẽ mất đi nguồn thu nhập ít ỏi, dẫn đến cảnh 'lấy gì nuôi mẹ, lấy gì nuôi con'.