Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này được hình thành trong bối cảnh đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa, nơi con trâu là tài sản vô cùng quý giá, là sức kéo chính trong canh tác, là biểu tượng của sự no đủ, sung túc. Việc "cột trâu" là một hành động thiết yếu để bảo vệ tài sản này khỏi thất thoát, mất mát do trâu bỏ đi hoặc bị kẻ gian lấy cắp. Tuy nhiên, ngay cả khi đã cẩn thận cột trâu, thì vẫn có những rủi ro không lường trước được như dây cột bị mục, bị đứt hay trâu húc đổ cột. Bên cạnh đó, hình ảnh "cột tròng tròng trôi" gợi lên sự mất mát tương tự. "Tròng tròng" có thể hiểu là cái vòng, cái nút buộc, hoặc một vật dụng quan trọng nào đó dùng để neo giữ. Việc nó bị trôi đi cũng đồng nghĩa với việc mất đi sự neo giữ, mất đi sự ổn định, bị cuốn trôi theo dòng đời. Sự kết hợp của hai hình ảnh này, một bên là tài sản quý giá của nhà nông, một bên là vật dụng dùng để giữ gìn, đều lần lượt không còn nguyên vẹn, đã tạo nên một cảm giác bất lực, xót xa trước số phận "long đong", "lận đận" của con người, đặc biệt là những người lao động nghèo.