Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là ở các vùng quê có sông nước. "Chiều chiều" là thời điểm quen thuộc sau những giờ lao động vất vả, khi người ta có thời gian suy tư, hoài niệm. Việc "đứng bờ sông" không chỉ là hành động ngắm cảnh mà còn là một cử chỉ thể hiện tâm trạng. Bờ sông, nơi dòng nước chảy không ngừng, gợi lên sự tiếp nối, hy vọng nhưng cũng là sự xa cách vô tận. Trong xã hội phong kiến xưa, chiến tranh, mưu sinh thường khiến người đàn ông phải đi xa, để lại người phụ nữ ở quê nhà với nỗi chờ mong. Cảnh chia ly, nỗi nhớ người thương là đề tài muôn thuở trong ca dao, thể hiện tình cảm sâu nặng và đức tính thủy chung của người phụ nữ Việt Nam.