Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà hôn nhân thường do cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, chịu nhiều ràng buộc của lễ giáo, gia đình và dòng tộc. Người phụ nữ, đặc biệt là những người con gái không có tiếng nói trong việc lựa chọn bạn đời, dễ dàng rơi vào cảnh "chịu oan". Họ có thể bị gả cho những người chồng vũ phu, vô tâm, hoặc chồng đi xa biền biệt không về. "Loan phòng" là từ Hán Việt, chỉ phòng của người vợ, nơi lẽ ra phải ấm êm hạnh phúc. Sự "vắng vẻ" ở đây không chỉ là sự vắng mặt về thể xác mà còn là sự vắng mặt về tình cảm, sự sẻ chia, thấu hiểu. "Có cũng như không" là cách nói giảm nói tránh đầy xót xa, thể hiện sự thất vọng tột cùng khi hôn nhân không mang lại sự ấm áp, an ủi mà trái lại, còn khiến người phụ nữ thêm phần cô đơn, tủi phận. Hoàn cảnh này đặc biệt phổ biến ở những gia đình nghèo khó, phụ nữ phải lấy chồng để "trả nợ", hoặc những trường hợp lấy chồng xa xứ, chồng làm ăn xa, vắng nhà triền miên, khiến người vợ ở nhà sống trong cô quạnh. Lời ca dao là tiếng lòng của biết bao người phụ nữ xưa, phản ánh thực trạng xã hội đầy bất công.