Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ kinh nghiệm sống và quan sát của người dân lao động xưa, đặc biệt là những người phụ nữ nông thôn. Trong xã hội phong kiến, người phụ nữ thường có địa vị thấp kém, phụ thuộc nhiều vào người đàn ông. Họ đặt hết tình cảm, niềm tin vào người yêu, người chồng, coi đó là lẽ sống. Tuy nhiên, sự phụ bạc, bội tình của người đàn ông có thể khiến họ rơi vào cảnh khổ đau, tủi nhục. Việc "đề chữ vô đá" là một hình ảnh ẩn dụ cho sự bền chặt, thủy chung mà người phụ nữ mong muốn trong tình yêu. Đá vốn là vật liệu rắn chắc, khó bị tác động bởi thời tiết, thời gian, nên việc khắc chữ lên đó tượng trưng cho một lời thề, một tình cảm vĩnh cửu. Nhưng rồi, khi đêm về, nỗi lòng trắc ẩn lại khiến họ nhận ra rằng dù "chữ đề vô đá" có bền lâu đến mấy cũng không sánh bằng sự bạc bẽo, vô tình của con người. Điều này cho thấy sự bất lực, nỗi buồn sâu sắc của người phụ nữ trước thực tế phũ phàng của tình yêu và cuộc sống, nơi mà lời thề son sắt đôi khi lại dễ dàng bị phá vỡ.