Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của người Việt xưa trong việc ứng phó với sự thay đổi của thời tiết, đặc biệt là trong những ngày giao mùa. Tết Đoan Dương (mùng 5 tháng 5 âm lịch) thường rơi vào tiết Hạ chí, thời điểm nắng nóng bắt đầu gay gắt. Tuy nhiên, khí hậu nhiệt đới gió mùa ở Việt Nam vẫn có thể có những đợt không khí lạnh bất chợt vào đầu mùa hè hoặc những ngày mưa dông bất chợt làm nhiệt độ giảm đột ngột, gây cảm giác se lạnh, đặc biệt là vào buổi sáng sớm hoặc tối. Người xưa, với sự gắn bó mật thiết với thiên nhiên và điều kiện y tế còn hạn chế, đã đúc kết kinh nghiệm rằng việc giữ ấm cơ thể là rất quan trọng. Mặc dù nắng nóng đã bắt đầu, việc cởi bỏ ngay lập tức lớp áo ấm (áo bông) là một hành động mạo hiểm, có thể dẫn đến bệnh tật. Do đó, câu ca dao này là lời nhắc nhở về sự thận trọng, chờ đợi cho đến khi thời tiết thực sự ổn định, nóng ấm kéo dài, thì mới nên cởi bỏ áo ấm, tránh bị bệnh. Nó phản ánh sự hiểu biết sâu sắc về thiên nhiên và kinh nghiệm sống quý báu của người nông dân Việt Nam.