Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ thực tiễn đời sống nông nghiệp và kinh nghiệm dân gian của người Việt xưa. Bánh đúc là món ăn phổ biến, làm từ bột gạo xay mịn, nấu chín, đặc trưng là không có xương. Tơ hồng là một loài cây dây leo mọc hoang, thân mềm, dễ trồng và lan rộng, nhưng về bản chất sinh học, nó không có bộ rễ sâu và chắc như các loại cây thân gỗ. Việc gán ghép hai hình ảnh 'bánh đúc có xương' và 'dây tơ hồng có rễ' với mục đích tạo ra một sự phi lý tuyệt đối, một điều không thể xảy ra. Từ đó, người xưa dùng nó để ví von cho sự bền vững, vĩnh cửu của tình nghĩa con người, đặc biệt là tình nghĩa vợ chồng, tình cảm gia đình, hoặc tình bạn keo sơn. Nó thể hiện mong ước về sự thủy chung son sắt, một giá trị đạo đức cốt lõi trong xã hội phong kiến vốn đề cao các mối quan hệ cộng đồng.