Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà đời sống vật chất còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. Ánh sáng từ đèn dầu (mỡ lợn, đèn dầu) rất quý giá, có thể giúp con người làm việc vào ban đêm, nhưng nó không thể sánh bằng vẻ đẹp và sự lãng mạn của ánh trăng đêm. Tuy nhiên, khi có đèn, người ta lại không còn ngước nhìn hay thưởng thức vẻ đẹp của trăng nữa. Tương tự, lụa là biểu tượng cho sự giàu sang, sung túc, còn vải thô là vật liệu mộc mạc, gần gũi với đời sống thường ngày của đa số người dân lao động. Vàng là kim loại quý giá, còn thau là vật dụng thông thường, dùng để đựng nước hoặc các vật dụng khác. Sự xuất hiện của thứ quý giá hơn (lụa, vàng) khiến người ta dễ dàng lãng quên đi những thứ vốn dĩ cũng có giá trị hoặc đã từng gắn bó, phục vụ mình. Câu ca dao này phản ánh kinh nghiệm sống, sự quan sát tinh tế của nhân dân về tâm lý con người, đặc biệt là sự thay đổi trong thái độ, tình cảm khi hoàn cảnh vật chất thay đổi.