Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ thực tiễn đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa, nơi các loài vật như cóc, nhái, ễnh ương gắn bó mật thiết với đồng ruộng. Cóc và nhái là những loài lưỡng cư nhỏ, thường sinh sống ở những nơi ẩm ướt, gần bờ ruộng. Ễnh ương là loài lớn hơn, có tiếng kêu đặc trưng. Trong tự nhiên, cái chết của một cá thể nhỏ như cóc thường không ảnh hưởng lớn đến cộng đồng nhái. Tuy nhiên, khi có những sự kiện, biến cố xảy ra (ví dụ như sự mất mát của một người có vai vế, có ảnh hưởng, hoặc sự biến động trong xã hội), những kẻ yếu thế, nhỏ nhen thường tỏ ra bơ vơ, thiếu định hướng. Trong khi đó, những kẻ cơ hội, chuyên đi a dua, dựa dẫm vào kẻ mạnh, kẻ có quyền thế lại nhân cơ hội đó để thể hiện mình, để bám víu, hoặc thậm chí là lợi dụng tình hình để trục lợi, giống như cách nhái bầu dựa vào tiếng kêu của ễnh ương. Câu ca phản ánh sự quan sát nhạy bén của người nông dân về quy luật xã hội, về bản chất con người trong các mối quan hệ dựa dẫm và cơ hội.