Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và tình cảm của người dân Việt Nam xưa, đặc biệt là những người phụ nữ với nỗi nhớ chồng, con đi xa. Trong bối cảnh xã hội phong kiến, việc người đàn ông ra đi làm ăn xa, tham gia chiến trận hoặc đi biển là điều phổ biến. Những người ở nhà, chủ yếu là phụ nữ, phải gánh vác việc nhà, đồng áng và nỗi cô đơn, nhớ mong người thân. Họ mượn hình ảnh thiên nhiên quen thuộc: con cá không rời nước, con nhạn không rời trời để nói lên mong ước về sự gắn bó, thủy chung, đừng quên nhau. Sự đối lập giữa sinh vật tự nhiên với quy luật gắn bó và con người có thể ra đi thể hiện tâm trạng day dứt, khắc khoải. Nó phản ánh tập quán sinh hoạt của người Việt, luôn coi trọng tình cảm gia đình, quê hương và sự đoàn tụ.