Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, khi mà sự phân biệt giai cấp và giàu nghèo rất sâu sắc. Hình ảnh con còng và con cua là những con vật quen thuộc trong đời sống sông nước, đồng ruộng của người nông dân. Con còng có nọc nhỏ bé, trong khi con cua có cặp càng to khỏe, nên việc con còng muốn kẹp con cua là điều phi lý. Sự so sánh này phản ánh tâm trạng của những người phụ nữ nghèo, có xuất thân thấp kém, cảm thấy mình không xứng hoặc khó có thể đến được với người mình yêu thương, vốn có thể có địa vị cao hơn hoặc điều kiện tốt hơn. Lời khuyên "đừng vẽ bùa mà đeo" xuất phát từ quan niệm dân gian về việc dùng bùa chú để cầu may hoặc giải hạn, ở đây ngụ ý là những hy vọng viển vông, vô ích. Còn việc chê "anh cầm phảng cù nèo" là chê người nông dân lam lũ, nghèo khó, chỉ biết gắn bó với mảnh ruộng. Tuy nhiên, câu ca sau đó lại lật ngược tình thế, khẳng định rằng người nông dân nghèo khó ấy khi ra trận, vai đeo súng trường, sẽ trở thành người chiến sĩ dũng cảm bảo vệ Tổ quốc. Điều này cho thấy dù có xuất thân thấp kém, họ vẫn có những phẩm chất cao quý và vai trò quan trọng trong xã hội.