Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kho tàng ca dao dân ca Việt Nam, phản ánh thực tiễn đời sống và quan niệm về hôn nhân, tình yêu của người Việt xưa, đặc biệt là ở những vùng nông nghiệp. Xưa kia, việc xem xét duyên nợ, vận mệnh qua đôi lứa là rất quan trọng, thường dựa vào sự sắp đặt của gia đình, ông mai bà mối hoặc cả những yếu tố tâm linh. "Duyên" ở đây không chỉ là tình cảm nảy sinh tự nhiên mà còn là sự gắn kết được định đoạt bởi số phận, trời đất. Khi hai người còn "duyên", mọi lời hứa hẹn, dù lớn lao ("năm nguyền mười hẹn" - ý nói rất nhiều lời thề ước) đều dễ dàng được trao đi và chấp nhận. Ngược lại, khi "hết duyên", dù chỉ là một lời hứa rất nhỏ ("một hẹn") cũng không còn giá trị, không còn ý nghĩa để ràng buộc. Điều này cho thấy cái nhìn của người xưa về sự mong manh, khó lường của tình cảm con người, và tầm quan trọng của chữ "duyên" trong việc quyết định hạnh phúc lứa đôi. Nó cũng ngầm ý phê phán những lời hứa suông, thiếu chân thành khi tình cảm không còn.