Nguồn gốc và Xuất xứ
Những câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi tầng lớp nông dân, lao động nghèo chiếm đại đa số. Cuộc sống của họ thường gắn liền với sự lam lũ, vất vả, quanh năm làm lụng nhưng vẫn không đủ ăn. Họ thường xuyên phải đối mặt với thiên tai, mất mùa, đói kém. Trong khi đó, tầng lớp giàu có, địa chủ lại sống trong cảnh xa hoa, sung túc. Sự tương phản giàu nghèo này đã thôi thúc người dân lao động gửi gắm ước mơ của mình vào những câu hát. Việc nhân hóa các loài vật nhỏ bé, gần gũi như con gián, con nhện để nói lên tâm tư, nguyện vọng của con người là một nét đặc trưng của ca dao Việt Nam. Hình ảnh con gián, một loài côn trùng thường bị coi là bẩn thỉu, hay phá hoại, lại dám "mong chúa nó giàu" cho thấy một khát vọng mãnh liệt, một sự phản kháng ngầm trước hoàn cảnh. Tương tự, con nhện, một loài vật chăm chỉ giăng tơ nhưng lại thường bị xem nhẹ, lại "mong chúa nó sang" để được an nhàn "mắc võng nghênh ngang" thể hiện mong ước thoát ly khỏi sự vất vả, được hưởng thụ cuộc sống.