Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ tầng sâu của đời sống hôn nhân nông nghiệp Việt Nam xưa. Trong xã hội phong kiến, hôn nhân thường dựa trên sự sắp đặt của gia đình, nhưng tình nghĩa vợ chồng lại là sợi dây cốt lõi gắn kết cuộc sống. Người phụ nữ, sau khi lấy chồng, thường về sống chung một nhà, cùng nhau gánh vác công việc đồng áng, sinh con đẻ cái, xây dựng tổ ấm. "Đạo ba" ở đây ám chỉ đạo làm vợ, làm chồng, trách nhiệm với gia đình, với con cái. Khi đã có con, có cháu, nghĩa là đã xây dựng xong một "gia tộc" thu nhỏ, thì sự gắn kết ấy càng trở nên bền chặt. Việc "lìa sinh" (chia lìa khi còn sống) được coi là sự phản bội, là nỗi ô nhục, mất mát lớn lao, thậm chí còn đau khổ hơn cái chết "lìa thác". Nó phản ánh quan niệm "chọn nơi tử để thờ chồng" của người phụ nữ truyền thống, coi trọng danh tiết và sự vẹn toàn trong hôn nhân hơn cả mạng sống.