Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh rõ nét quan niệm thẩm mỹ và chuẩn mực xã hội của người Việt Nam xưa, đặc biệt trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Người đàn ông, trụ cột gia đình, thường xuyên phải lao động ngoài đồng, mái tóc gọn gàng, không quá cầu kỳ được coi là phù hợp với vai trò của họ, thậm chí là biểu tượng của sự mạnh mẽ, phong trần (gần với hình ảnh "tiên" trong quan niệm dân gian về sự thoát tục, phiêu lãng). Ngược lại, người phụ nữ Việt Nam truyền thống thường gắn liền với công việc nội trợ, chăm sóc gia đình, con cái. Một mái tóc quá dài, quá cầu kỳ, rườm rà có thể bị xem là cản trở công việc, là dấu hiệu của sự nhàn rỗi, không chu toàn bổn phận, hoặc mang tính trang sức thái quá, đi ngược lại với đức tính "công, dung, ngôn, hạnh" cần có. Do đó, việc ví mái tóc đẹp ở phụ nữ với "ma" (vật cản trở, phiền phức) là một cách nói dân gian để răn đe, khuyên nhủ phụ nữ giữ nếp sống giản dị, tập trung vào vai trò vun vén gia đình.