Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà phân biệt giàu nghèo, sang hèn còn nặng nề. "Lên ngựa xuống kiệu" là hình ảnh quen thuộc để chỉ những người quyền quý, giàu có, đi lại bằng phương tiện sang trọng. Ngược lại, "thủng thỉnh mai chiều" gợi lên hình ảnh người dân lao động bình thường, có thể là những người nông dân, thợ thủ công hay những người sống cuộc đời giản dị, tự tại. Họ không có hoặc không màng đến những thứ xa hoa đó. Cuộc sống của họ diễn ra theo nhịp điệu tự nhiên của trời đất, của mùa vụ, của lao động. Chính trong cuộc sống giản dị, gắn bó với thiên nhiên, với công việc, họ tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc thực sự. Câu ca dao như một lời khẳng định giá trị của sự ung dung, tự tại, của lối sống chậm, đối lập với sự xô bồ, bon chen của vòng xoáy danh lợi, vật chất. Nó phản ánh kinh nghiệm sống quý báu của ông cha ta, đó là hãy biết mình, biết đời để có thái độ ứng xử phù hợp, giữ gìn cốt cách, phẩm giá.