Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến xưa, nơi người phụ nữ thường có thân phận thấp kém, chịu nhiều bất công. Cuộc sống của người phụ nữ nông thôn Việt Nam xưa gắn liền với công việc đồng áng, bếp núc và những nỗi niềm riêng tư. Hình ảnh "đọi dầu", "bấc đèn" là những vật dụng quen thuộc, gắn liền với sinh hoạt hàng ngày của mọi gia đình, đặc biệt là trong những đêm dài. "Đọi dầu" là hũ đựng dầu để thắp đèn, thường làm bằng sành hoặc gốm. "Bấc đèn" là sợi bấc, thường làm bằng lanh hoặc bông, được tẩm dầu để cháy sáng. Việc rót đầy đọi dầu cho thấy sự kỳ vọng vào ánh sáng để làm việc, đọc sách hay chỉ đơn giản là để xua đi bóng tối và nỗi cô đơn. Tuy nhiên, khi bấc non, không cháy, dầu dù đầy cũng trở nên vô dụng. Điều này phản ánh thực trạng nhiều người phụ nữ tài giỏi, xinh đẹp, có tấm lòng nhưng lại không có cơ hội được thể hiện, hoặc gặp phải những hoàn cảnh trớ trêu, ngang trái khiến cho tài năng, phẩm chất của họ bị lãng phí, không được phát huy, ví như "oan" cho cả dầu lẫn bấc. Câu ca dao là lời than thân trách phận đầy xót xa, thể hiện nỗi niềm uất ức, bất mãn trước những éo le của cuộc đời.