Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn của người nông dân Việt Nam trong thời kỳ phong kiến, khi mà cuộc sống phụ thuộc nhiều vào nông nghiệp và thiên tai. Họ phải làm lụng vất vả để tạo ra thành quả, nhưng của cải làm ra thường không nhiều, dễ bị tiêu tán nếu không biết cách quản lý. Đặc biệt, trong bối cảnh xã hội xưa, mỗi gia đình thường đông con, gánh nặng chi tiêu càng lớn. Việc tích trữ lương thực, tiền bạc để phòng khi mất mùa, bão lụt hoặc khi có việc hiếu hỉ, cưới xin là vô cùng quan trọng. Câu "ăn dè" ám chỉ việc chi tiêu có kế hoạch, không phung phí, còn "hết của" là cảnh cùng quẫn. "Dè chẳng ra" thể hiện sự tiếc nuối, bất lực khi tài sản đã cạn kiệt. Do đó, câu ca dao này phản ánh rõ nét tư tưởng trọng của, coi trọng lao động và kinh nghiệm ứng phó với khó khăn của người Việt xưa.