Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn ca dao này ra đời trong bối cảnh lịch sử xã hội Việt Nam nửa cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, khi thực dân Pháp tiến hành khai thác thuộc địa lần thứ nhất. Chính sách "tước đoạt" ruộng đất, lập đồn điền, và đặc biệt là hình thức "khoán ước" trong lao động đã đẩy người nông dân vào cảnh khốn cùng. "Đi lương khoán" là hình thức làm thuê cho chủ đồn điền, chủ mỏ hoặc công trình công cộng, theo một hợp đồng lao động ép buộc với những điều khoản hà khắc. Người lao động bị ràng buộc bởi "khoán ước" nặng nề, phải làm việc cật lực, thường xuyên bị tăng ca, và nhận về những đồng lương ít ỏi, không đủ trang trải cuộc sống. "Đi giáo" (có thể hiểu là đi làm cho chủ người Pháp hoặc làm việc trong các công trình do người Pháp quản lý) ban đầu được kỳ vọng sẽ mang lại sự ổn định, nhưng thực tế lại là chuỗi ngày lao động cực nhọc, "trăm nỗi khó khăn", với những "việc nhà chung" (công việc chung, công cộng, hoặc các nghĩa vụ khác không tên) chồng chất, phơi bày sự bất công và bóc lột của chế độ thực dân.