Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ đời sống sinh hoạt thường nhật của người Việt xưa, gắn liền với hình ảnh căn bếp và những dụng cụ nấu nướng quen thuộc. Chiếc đũa, theo tập quán, thường được làm thành từng đôi, dùng chung cho hai người hoặc dùng cho nhiều người cùng bữa ăn. Đũa con, đũa bếp là những chiếc đũa dùng trong gia đình, luôn đi đôi với nhau. Ngược lại, chiếc vá thường chỉ có một chiếc, dùng để múc canh, múc cơm. Sự tồn tại đơn lẻ của chiếc vá trở thành biểu tượng cho sự cô đơn, thiếu thốn. Trong bối cảnh xã hội xưa, nơi vai trò gia đình, cộng đồng được đề cao, việc một người sống một mình, không có vợ/chồng, con cái hoặc bạn bè thân thiết thường bị coi là thiệt thòi, đáng thương. Câu ca dao ra đời như một lời tự sự, một tiếng thở dài cho những ai đang trải qua cảm giác ấy, mượn hình ảnh quen thuộc trong bếp để nói lên nỗi lòng.