Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh một nét đặc trưng trong đời sống xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các vùng nông thôn. Bến đò là nơi giao thương, đi lại quan trọng, là điểm hẹn hò, gặp gỡ của trai gái. Trong xã hội cũ, việc đi lại còn nhiều khó khăn, phụ nữ, nhất là những cô gái trẻ, thường ít khi đi một mình đến những nơi xa hoặc nơi công cộng, nếu có đi thì cũng thường đi cùng người thân hoặc người lớn tuổi. "Học trò" ở đây không chỉ đơn thuần là người đi học mà còn có thể hiểu rộng ra là những chàng trai trẻ, có ăn học, biết nói năng khéo léo. Họ thường có xu hướng tán tỉnh, làm quen với các cô gái. Sự "thơ dại" của người con gái là sự ngây thơ, chưa trải đời, dễ bị rung động trước những lời đường mật. Vì vậy, lời dặn dò "đưa em cho tới bến đò" vừa mang ý nghĩa vật lý là đi đến nơi an toàn, vừa mang ý nghĩa ẩn dụ là hãy tỉnh táo, không nên tin ngay vào những lời hứa hẹn, ong bướm mà bỏ qua những lời khuyên của người thân, dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. Câu ca dao ra đời từ kinh nghiệm dân gian về sự cẩn trọng trong quan hệ nam nữ, đề cao giá trị đạo đức và sự an toàn cho người phụ nữ.