Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ chính thực tiễn sinh hoạt, lao động của người nông dân Việt Nam xưa, những người phụ thuộc hoàn toàn vào nông nghiệp. Nền nông nghiệp lúa nước vốn chịu ảnh hưởng nặng nề của thiên tai như hạn hán, lũ lụt, sâu bệnh. Do đó, chuyện được mùa hay mất mùa là điều thường xuyên xảy ra và có ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống. Khi được mùa, lúa gạo có nhiều, đôi khi còn dư thừa, họ mới có cơ hội được ăn gạo trắng, gạo ngon. Tuy nhiên, chính sự dồi dào đó đôi khi lại khiến họ trở nên kén chọn, dễ dàng chê bai những thứ vốn quý giá, không còn biết trân trọng. Ngược lại, khi mất mùa, đói kém, thóc lúa khan hiếm, người ta phải ăn độn, ăn cám, đói khát cùng cực, họ mới thấu hiểu và thấm thía sự quý giá của hạt gạo, của miếng ăn. Tiếng "trời ơi hỡi trời" là lời than thân trách phận, là sự bất lực trước thiên nhiên khắc nghiệt và hoàn cảnh sống nghèo khổ. Nó phản ánh một cách sâu sắc sự nhạy cảm, dễ thay đổi trong tâm lý con người khi đối mặt với hoàn cảnh sống.