Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, trọng nam khinh nữ, nơi người phụ nữ phụ thuộc hoàn toàn vào gia đình nhà chồng. Hôn nhân không dựa trên tình yêu mà thường do cha mẹ sắp đặt, đôi khi là những cuộc hôn nhân không môn đăng hộ đối hoặc do hoàn cảnh kinh tế. "Chân rời tay rảnh" miêu tả trạng thái tự do, làm chủ cuộc sống trước khi lập gia đình. Khi lấy chồng, người phụ nữ phải "rời" vòng tay cha mẹ, "rời" quê hương để "nhập" vào một gia đình mới, một "cảnh" khác, và thường phải "hai quê" để làm tròn nghĩa vụ với cả hai bên gia đình. Sự thay đổi này mang đến gánh nặng trách nhiệm, sự cô đơn, lạc lõng, và mất đi quyền tự quyết. Câu "Gạo trút vô nồi không lẽ trút ra" thể hiện sự chấp nhận định mệnh, dù khổ đau nhưng không thể thay đổi. "Quyền mẹ với cha" là quyền của cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, "người ta" ở đây chỉ người chồng hoặc gia đình nhà chồng, những người nắm quyền quyết định trong gia đình mới. "Nghĩa bá niên" là mối quan hệ vợ chồng bền chặt, nhưng đôi khi đó lại là xiềng xích. "Phân chiếc đũa, đồng tiền" là những vật nhỏ bé, dễ dàng chia tách, ý nói dù khó khăn đến đâu cũng phải gắng gượng duy trì, vì hôn nhân xưa không dễ dàng gì mà buông bỏ.