Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là giai đoạn nông nghiệp lúa nước còn gặp nhiều khó khăn, thiên tai địch họa triền miên. Người nông dân quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, gánh nặng mưu sinh, thuế khóa, sưu dịch đè lên vai họ như gánh nặng "cực" không bao giờ dứt. Khi cuộc sống quá khổ cực, họ không tìm ra cách giải quyết hay cải thiện tình hình, chỉ biết than thân trách phận, ví von như cố gắng "gánh cực đổ lên non" - một hành động vô ích, phi thực tế vì núi cao vốn đã hiểm trở, không thể "đổ" được. Việc "cong lưng chạy" thể hiện sự vất vả, nhọc nhằn, nhưng vì bản chất của "cực" là thứ đeo bám dai dẳng, không thể thoát ly bằng cách chạy trốn đơn thuần, nên nó "còn chạy theo". Nó cũng phản ánh tâm lý của những người bị dồn vào bước đường cùng, tìm cách né tránh nhưng càng lún sâu vào vòng xoáy khổ đau.