Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ một phong tục, tập quán khá phổ biến trong xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê. Đó là tục lệ "chị cả", "chị lớn" trong gia đình có vai trò trông coi, quản lý các em gái. Theo đó, người chị cả có trách nhiệm "giữ nếp" cho các em, ngăn cản những mối quan hệ nam nữ chưa được sự đồng ý của gia đình, nhất là khi gia đình còn "gia pháp", "nề nếp" khắt khe. Trong bối cảnh xã hội phong kiến, lễ giáo hà khắc, việc con gái có quan hệ yêu đương mà chưa được cha mẹ, người lớn chấp thuận là điều khó chấp nhận. Người chị cả, với vai trò trách nhiệm được giao, hoặc do áp lực từ luân thường đạo lý, có thể sẽ phản ứng gay gắt, thậm chí "nổi cơn tam bành" nếu phát hiện em gái có "tâm địa" hay "tính nết" không theo khuôn phép. Do đó, cô gái trong câu ca dao này phải "rình ngã ba, đón ngã bảy" - tức là lén lút gặp người yêu ở những nơi vắng vẻ, khuất mắt người qua lại, để tránh bị người chị phát hiện, gây ra "biến tánh, hốt hỏa lôi đình". Câu ca dao phản ánh chân thực đời sống tinh thần, tâm lý và những ràng buộc xã hội mà người phụ nữ xưa phải đối mặt khi yêu.