Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ nền văn hóa lúa nước và đời sống nông nghiệp gắn bó mật thiết với thiên nhiên của người Việt xưa. Sương trời được coi là tinh túy, trong lành của đất trời, là biểu tượng cho sự trong sạch, thuần khiết. Hình ảnh "giơ tay hứng sương" là một hành động đẹp, thể hiện khát vọng giữ gìn sự trong trắng, thanh cao. Tuy nhiên, trong xã hội phong kiến xưa, lễ giáo hà khắc và thói quen thích bình phẩm, phán xét của con người dễ dàng tạo ra những "lời thị phi" - những lời đồn đại, tai tiếng vô căn cứ, đặc biệt là đối với người phụ nữ. Dù cho bản thân có trong sạch đến đâu, những lời gièm pha đó vẫn bám riết, khó lòng gột sạch, gây tổn thương sâu sắc cho tâm hồn. Câu ca dao này ra đời từ chính những trải nghiệm đau đớn đó, là tiếng lòng của những người bị oan khuất, là lời than thân trách phận trước sự bất công của dư luận.