Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, một xã hội nông nghiệp với nền kinh tế chủ yếu dựa vào sức lao động chân tay. Hình ảnh "leo đá" gợi nhớ đến công việc làm rẫy, lên nương, hay các công việc đòi hỏi phải di chuyển nhiều trên địa hình đồi núi hiểm trở. Đôi chân "mòn" và đôi tay "chai sạn" là minh chứng cho sự tần tảo, cực nhọc của người nông dân, đặc biệt là người phụ nữ vốn gánh vác nhiều công việc gia đình và đồng áng. "Cuốc" ở đây vừa là dụng cụ lao động, vừa ẩn dụ cho sức lao động, sự nghiệp, hay phẩm hạnh của người phụ nữ. "Cái gậy" là hình ảnh biểu trưng cho sự già yếu, bất lực khi không còn sức lao động hoặc khi không còn "duyên" (sự yêu thương, quan tâm) từ người chồng, người thân. "Cổng kho" là nơi người phụ nữ thường lui tới để trông coi, tích trữ lương thực, nhưng cũng là nơi họ ngồi chờ đợi, phó mặc số phận.