Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ thực tiễn hôn nhân và đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp. Trong xã hội phong kiến, phụ nữ thường có ít quyền tự quyết về hôn nhân, nhiều khi phải lấy chồng theo sự sắp đặt của gia đình hoặc vì những lý do kinh tế. "Xứ cha" ở đây không chỉ là quê hương mà còn mang ý nghĩa là gia đình, nơi chôn rau cắt rốn, là điểm tựa tinh thần. Việc "bỏ xứ cha" để theo chồng xa xứ, đôi khi là vì nhan sắc, vì mong muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn, hoặc bị ép buộc. Tuy nhiên, cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng như ý muốn. Khi nhan sắc phai tàn, khi tuổi già sức yếu, hoặc khi mâu thuẫn xảy ra, người phụ nữ dễ rơi vào cảnh bị chồng ruồng bỏ, không còn nơi nương tựa. "Xứ chồng cô bỏ" thể hiện sự tan vỡ của gia đình, sự mất mát hạnh phúc. Khi đó, việc "xứ cha cô về" trở thành một lựa chọn bất đắc dĩ, mang theo nỗi tủi nhục và sự cô đơn. Câu ca dao phản ánh sâu sắc nỗi khổ của người phụ nữ trong xã hội cũ, nơi mà họ thường phải chịu thiệt thòi, gánh chịu những hậu quả nặng nề từ những lựa chọn hoặc hoàn cảnh không may mắn.